“Những tưởng có lúc muốn chết đi cho xong, bao nhiêu năm nhịn ăn nhịn mặc làm giàu, đến bây giờ ngoại tứ tuần cuộc sống mới dư dả một chút mà ăn không dám ăn, uống không dám uống, tất cả cũng chỉ tại căn bệnh đại tràng đáng ghét”- Đó là những lời tâm sự rất thật tình của anh Nguyễn Ngô Lâm, 44 tuổi ở Tổ 7, Long Đức 3, Tam Phước, Biên Hòa, Đồng Nai, đt: 0918.540.679

Bóng ma bệnh tật ám ảnh mấy năm trời

Anh Lâm hẹn tôi ăn tối ở ngay quán hải sản gần nhà vì lâu lắm mới gặp, tôi rất ngạc nhiên vì quá khứ đau khổ vì bệnh đại tràng của anh đã quá nổi tiếng, ai cũng biết rồi nên có bao giờ anh dám tới những nơi này.

Tò mò, nên khi thấy anh, tôi vội hỏi ngay: “Hẹn gặp em ở đây, anh không sợ lại phải ôm bụng như mấy lần trước à?”

Anh Lâm cười hề hề, xua tay: “Xưa rồi diễm ơi!”

Rồi anh thong thả kể lại chuyện xưa không chút ngại ngùng: “Tính đến nay cũng ngót nghét 10 năm, ngần ấy năm anh sống trong sợ hãi. Căn bệnh bắt đầu từ những cơn căng thẳng kéo dài do công việc đầy áp lực, thỉnh thoảng anh lại bị những cơn đau quặn bụng, co cứng nổi cục ở dọc khung đại tràng, mức độ đau tăng dần và ập đến dồn dập tới mức không chịu nổi, có lúc đang đi đứng bình thường tự dưng cơn đau đến khủng khiếp, mặt mũi tái nhợt đi, mồ hôi túa ra như tắm. Khổ sở lắm em ạ, công việc của anh cũng phải tiếp khách rượu bia suốt ngày nữa, lần nào ăn xong là biết mặt nhau ngay. Anh đau bụng vật vã, ôm nhà vệ sinh cả ngày, hôm thì phân nát không thành khuôn, hôm lại nhỏ dẹt như phân dê, cứ đi xong lại buồn đi tiếp, khổ sở muốn chết đi ấy”.

Nghe đến đây tôi cũng thấy vã cả mồ hôi hột, không ngờ căn bệnh này lại làm khổ bệnh nhân đến thế, anh cười xua tay: “Chưa hết đâu em, có nhiều hôm anh xì xoẹt cả ngày luôn, mất nước, mất sức cực chẳng đã phải nghỉ làm, công việc tự dưng cũng bị ảnh hưởng nặng nề. Nhiều lần anh bị sếp mắng cho sấp mặt vì nghỉ không rõ lí do, anh cũng khước từ mọi đợt công tác dài ngày vì bệnh. Trong cơn bực tức sếp đã nói thẳng: nếu không làm được thì nghỉ đi để tuyển người khác”..

“Đau đớn vì bệnh tật đã đành, đằng này ăn uống nghiệt ngã thế nào em cũng biết rồi đấy. Hôm nào không giữ mồm giữ miệng, ăn ít đồ tanh hay  uống thêm cốc bia cho đỡ nhạt mồm là nhọc sức cả ngày sau”. Anh gầy dộc người, da dẻ vàng vọt xanh xao, người khẳng khiu như khúc gỗ vậy.

Tia sáng cuối đường hầm

“Anh đi hết viện này tới viện khác nhưng bác sỹ ở đâu cũng chỉ bảo là đại tràng co thắt và kê cùng một đơn na ná như nhau. Uống thì cũng đỡ được phần nào đấy thôi, ngừng lại tái phát như cũ. Anh nghe nhiều người họ bảo thuốc tây chỉ hỗ trợ điều trị được phần ngọn, giảm triệu chứng còn căn nguyên gốc của bệnh không trị được nên mới tái đi tái lại như thế”, anh Lâm thở dài nói. Tưởng rằng căn bệnh đã vô phương cứu hỗ trợ điều trị, tình cờ anh gặp được người bạn từ hồi đại học, ngày đó anh ấy phải nghỉ học suốt vì bệnh đại tràng. Không ngờ bây giờ gặp lại đã đỡ bệnh chỉ nhờ dùng tpcn BoniBaio của Canada.

Anh hào hứng kể với tôi, niềm vui hiện rõ trên gương mặt: “BoniBaio là sản phẩm hoàn toàn từ thiên nhiên nên rất an toàn. BoniBaio có 5-HTP giúp giảm căng thẳng lo lắng, hỗ trợ điều trị tận gốc căn nguyên bệnh, ngoài ra còn chứa 6 tỉ lợi khuẩn giúp cân bằng hệ vi sinh, tăng cường sức khỏe đường tiêu hóa, thêm cả men tiêu hóa đạm từ đu đủ và lô hội, bạch truật giúp điều hòa nhu động ruột hai chiều.”

Chẳng đợi anh nói hết câu, tôi vội vàng: “Hóa ra là nhờ BoniBaio à?”

Anh cười, gật đầu: “Anh tin tưởng nên ra nhà thuốc mua liền 4 hộp về dùng với liều 4 viên mỗi ngày. Hay lắm em ạ, chỉ sau 4 lọ, cái bụng của anh êm ru, không còn đau bụng, co cứng nữa, số lần đi vệ sinh trong ngày cũng giảm hẳn, phân đã bắt đầu đi vào khuôn khổ rồi”.

 Ánh mắt anh Lâm như rực sáng hơn, anh hả hê kể tiếp “Kỳ diệu thật đấy, dùng thêm một tháng nữa việc đi vệ sinh của  anh  đã vào khuôn khổ, cứ đều đặn ngày một lần khi ngủ dậy, anh đã ăn uống thoải mái thậm chí uống cả rượu bia cũng vô tư, công việc vẫn áp lực căng thẳng nhưng bệnh không hề bị lại đâu nhé. Anh kiên trì dùng tiếp liệu trình 3 tháng theo đúng lời dược sĩ tư vấn để hệ tiêu hóa ổn định. Đến bây giờ thì bệnh đại tràng đã hoàn toàn được khống chế. Không phải lo lắng bệnh tật, anh toàn tâm toàn ý cho công việc nên ngày càng thuận lợi. Tháng trước anh mới được thăng chức lên làm quản lý rồi, không  lẹt đẹt mãi vị trí nhân viên như trước nữa.”

Thoáng nhìn thấy bóng nhân viên mang đồ ăn ra, anh vội vàng: “Mà thôi thôi, không nói tới chuyện đó nữa, ăn cho ngon miệng. Bệnh đại tràng đã vào dĩ vãng rồi mà”.

Xem thêm:

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.