Ở tuổi 35, Federer đã vô địch Wimbledon mà không thua bất kỳ set đấu nào. Nhưng không phải đợi tới khoảnh khắc ngày hôm qua khi tay vợt người Thụy Sỹ hạ gục Marin Cilic, người ta mới gọi anh là huyền thoại.

Xem thêm:  https://8live.com/lng/vn/huong-dan-dang-ky.aspx

Khi sự vĩ đại của Federer không nằm ở những con số
Thời đỉnh cao của Federer đã qua từ lâu lắm. Khoảng… một thập kỷ. Chính xác thì trước 2008, Federer có 12 Grand Slam. Từng có những mùa giải mà chưa khởi động khán giả đã biết Federer chắc chắn ăn 3/4 giải lớn trong năm, ngoại trừ Roland Garros.

Khoảng giữa 2008, Federer khủng hoảng. Anh tụt xuống hạng 7 thế giới. Một sự thật khó chấp nhận, tới mức Federer “buộc” phải tham gia nội dung đánh đôi ở Olympic để “tìm lại cảm hứng.

Nếu tính từ 2008 về đây, Federer có thêm 7 Grand Slam. Người ta mơ 1 đã khó thì con số 7 kia quả thực đáng khâm phục. Nhưng so sánh Federer với chính anh trong kỷ nguyên vàng, đó là sự đi xuống về chuyên môn.

Trung bình mỗi năm không được 1 giải, chẳng giống biệt danh “Tốc hành” tẹo nào.
Federer không hoàn hảo. Federer còn thiếu sự ổn định của cú trái Djokovic, thiếu kỹ năng phòng ngự của những bước chạy Nadal và thiếu những loạt rally bền bỉ của đôi chân Murray.

Tất nhiên rồi, anh cũng chỉ là con người mà thôi. Lên xuống là chu kỳ vận động tất yếu. Khi xã hội có xu hướng “công thức hóa” nhiều hơn, cũng có nghĩa là những mảnh cảm xúc Federer thổi vào trận đấu ít nhiều bị lu mờ. Ít nhất là mặt trậna chuyên môn.

Rất nhiều thời điểm, Federer không phải ưu tiên hàng đầu trên bảng tính nhà cái. Nhưng hễ khi nào anh bước ra sân là khi ấy tiếng hò reo vang lên. Federer đánh hỏng thì người ta xuýt xoa tiếc đứt ruột, Federer đánh vào sân thì cả sân trầm trồ như thể vừa chứng kiến hiện tượng thiên nhiên.

Tennis là một trong những môn thể thao hiếm hoi buộc người chơi nhà nghề đuổi theo nó. Không vào được tốp 20, coi như cả đời đánh quần là bù chi phí đào tạo và vé máy bay. Đã có hiện tượng nhiều tay vợt cắn răng chịu đau, lết ra sân ít phút rồi bỏ cuộc để lĩnh trọn tiền thưởng của BTC. Rồi thì ai cũng sợ bỏ lỡ giải mà bị trừ điểm, ảnh hưởng tới thứ hạng ATP và cả các mối quảng cáo tài trợ.

Sẽ là ngây ngô nếu nói rằng Federer không quan tâm tới vật chất. Trái lại, anh cần lắm chứ! Nhưng Federer không bất chấp tất cả để được rơi vào nhánh đấu có lợi. Anh biết điểm dừng, giới hạn bản thân và cho phép sự xả hơi ngắn hạn.

Federer sẵn sàng bỏ Roland Garros – mặt sân sở đoản, hạn chế đánh ATP nhất có thể và chỉ tập trung vào một số trận địa quan trọng. Có nghĩa là, Federer chấp nhận mất điểm, chấp nhận làm hạt giống thấp (đồng nghĩa với nguy cơ gặp các tay vợt mạnh từ sớm).

Federer từng nói, anh đủ khỏe để chơi tennis tới 40 tuổi, nhưng sẽ không thể gắn bó lâu dài hơn nếu không tìm thấy niềm vui. Anh đã no nê danh hiệu, được người ta tôn vinh “đội lên đầu”, đâu nhất thiết phải cố đấm ăn xôi. Đằng nào, ngôi đền huyền thoại chẳng khắc tên Federer từ cái ngày anh thống trị banh nỉ thế giới 12-13 năm trước.

Federer là huyền thoại. Nhưng bằng cách nào, anh đi vào các câu chuyện thần thoại thể thao? Không hẳn là những kỷ lục sân cỏ, bởi Nadal còn lập nhiều chiến công hiển hách không thể tin nổi trên nền đất nện. Hoặc như Djokovic, phải đáng sợ thế nào mà giới quan sát đặt cho biệt danh “Cỗ máy tennis”.

Thực ra, Federer luôn là chính mình. Anh không đầu hàng số phận, nhưng chấp nhận lựa theo thời thế. Anh biết rằng, mình không đủ trẻ, đủ khỏe và có phần bảo thủ. Trong khi tất cả đều bền bỉ chọn lối đánh dài hơi, để đối phương mắc lỗi thì Federer đeo đuổi lối chơi lên lưới. Hoặc có tất cả, hoặc không có gì.

Bởi vì Federer chơi tennis theo sự mách bảo của trái tim, nên những gì anh mang lại là chân thật nhất. Giữ lấy đỉnh cao còn khó hơn gấp bội đạt tới đỉnh cao. Nhưng Federer đã luôn ngự trị ở vị trí ưu tiên hàng đầu trong trái tim khán giả mà không cần dùng tới các thủ pháp chuyên môn. Đấy là cái tài tính của tay vợt Thụy Sỹ.

Federer là tài năng thiên bẩm, nhưng tuyệt vời hơn cả, là Federer đã đưa những chất liệu xa xỉ của tennis tới gần cảm xúc người xem hơn bao giờ hết.

Trong thời đại mà bom tấn bóng đá nổ như tanh tách, những màn đấu võ bị đem ra làm công cụ phục vụ thị hiếu đám đông thiếu hiểu biết nhưng lại thích đấm đá, thật may mắn khi sinh ra trong thời đại của Federer và xem anh thi đấu.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here